|
|
Hỏi
1: Có người hỏi tại
sao người Công Giáo bái gối trước Thánh giá từ Thứ Sáu Tuần Thánh đến
Thứ Bảy Tuần Thánh, bởi v́ hành động bái gối chỉ được dành riêng cho
Phép Thánh Thể trong giờ chầu. Như vậy, việc bái gối trước Thánh giá
phải chăng là hành vi của thờ ngẫu tượng? - M. U., Lagos, Nigeria.
Hỏi
2: Trong Thứ Sáu
Tuần Thánh, phụng vụ của buổi cử hành này nói rằng một phần của buổi cử
hành là nghi thức Thờ lạy (adoration) Thánh Giá, với ba lần cộng đoàn
thưa: "Ta hăy đến thờ lạy…" Con nhớ lại rằng trước đây nghi thức được
gọi là Suy tôn (Veneration) Thánh Giá. Các tín hữu Tin lành thường cáo
buộc người Công Giáo thờ phượng các ảnh và tượng. Con đă luôn trả lời
cho họ rằng chúng tôi chỉ thờ lạy Chúa, và chúng tôi có thể "suy tôn"
các biểu tượng khác. Từ ngữ "thờ phượng" (worship) có xu hướng ủng hộ
lập trường của họ. Xin cha cho một lời giải thích về việc dùng từ ngữ
này. - J. D., Williams Lake, British Columbia, Canada.
Đáp: Tiêu đề chính
thức của nghi thức này là "Suy Tôn Thánh Giá", và câu đáp cho lời mời
gọi: "Đây là cây Thánh giá, nơi treo Đấng Cứu Độ Trần Gian" là "Ta hăy
đến thờ lạy" ("Venite adoremus").
Từ "thờ phượng" (worship) trong tiếng Anh hiện đại thường là, mặc dù
không phải là chuyên thuộc, dành riêng cho việc thờ Chúa.
Đúng là Giáo Hội không đưa ra một hành động thờ lạy một tượng gỗ, nhưng
thờ lạy Chúa Kitô. Cũng vậy, nghi thức tôn thờ Thánh giá vào ngày Thứ
Sáu Tuần Thánh được mặc một cường độ đặc biệt, vốn là khác với việc kính
trọng đối với thánh giá trong suốt phần c̣n lại của năm. Điều này được
diễn tả bởi sự việc rằng, từ lúc cử hành cuộc Thương Khó và Thứ Bảy Tuần
Thánh đến lễ Vọng Phục Sinh, mọi người bái gối trước Thánh Giá (Cross)
hay Thánh giá có h́nh Chúa (Crucifix), được sử dụng trong buổi cử hành.
Sự bái gối (genuflection, từ tiếng Latinh "genu flectere", nghiêng gối)
là một cử chỉ thể hiện một loạt thái độ suy tôn và kính trọng. Ngày nay,
hành động bái gối được liên kết chặt chẽ đến hành động thờ lạy Thiên
Chúa. Thật vậy, đây là nghĩa duy nhất được đề cập trong Qui chế Tổng
Quát Sách Lễ Rôma (GIRM):
"274. Bái gối, nghĩa là gối phải nghiêng đụng đất, là cử chỉ thờ phượng,
do đó dành cho Thánh Thể và Thánh Giá từ khi được tôn kính trọng thể
trong phụng vụ thứ Sáu Thánh tưởng niệm cuộc Thương Khó của Chúa, cho
đến bắt đầu Vọng Phục Sinh” (Bản dịch Việt ngữ của Linh mục Phanxicô
Xaviê Nguyễn Chí Cần, Giáo Phận Nha Trang).
Trong khi lời này là đúng, hành động bái gối đă được giải thích cách
rộng răi hơn, và không phải chỉ dành cho sự thờ lạy. Sự bái gối là một
bổ sung khá gần đây vào thực hành phụng vụ, và chỉ trở nên bắt buộc sau
năm 1502. Ngoài việc sử dụng hành động này như là một hành động thờ lạy
Phép Thánh Thể, việc bái gối được quy định khi tín hữu đọc câu "Người đă
nhập thể" trong Kinh Tin Kính ngày lễ Giáng sinh, và ngày lễ Truyền Tin.
Việc bái gối cũng được dự kiến cho bất kỳ sự suy tôn Thánh Giá Thật nơi
công cộng, và trong Tam nhật thánh như đă thấy ở trên. Cho đến gần đây,
việc bái gối được chỉ định trong sự hiện diện của một Giáo hoàng, và bất
cứ khi nào Giám mục giáo phận đi tới, khi Ngài chủ tŕ một buổi lễ.
Bên ngoài phụng vụ, ḷng đạo đức b́nh dân đă có nhiều dịp cho việc bái
gối. Thí dụ, nhiều người Công Giáo có thói quen bái gối, khi đi Đàng
Thánh giá, lúc đọc "Adoramus Te, Lạy Chúa Kitô, chúng con thờ lạy Chúa,
và chúng con chúc tụng Chúa, v́ Chúa đă dùng Thánh giá mà chuộc tội cho
thiên hạ”.
Ngoại trừ các việc bái gối nay đă bỏ (trong h́nh thức thông thường) đối
với Đức Giáo Hoàng và Giám mục, tất cả các lần bái gối khác, một cách
nào đó, phản ảnh sự thờ lạy Chúa Kitô, hoặc thực sự hiện diện trong Phép
Thánh Thể, hoặc được biểu trưng bằng một cách đặc biệt.
Do đó, bởi v́ cử chỉ bái gối là không chỉ dành cho sự thờ lạy Chúa, việc
bái gối vào Thứ Sáu Tuần Thánh và Thứ Bảy Tuần Thánh không hề ngụ ư bất
kỳ h́nh thức ngẫu tượng nào.
Từ viễn tượng lịch sử, lư do cho sự sử dụng cử chỉ suy tôn đặc biệt này,
có lẽ là do nghi thức suy tôn Thánh giá có nguồn gốc tại Giêruxalem vào
cuối thế kỷ IV, và tại Rôma vào thế kỷ VII, và được hướng tới các di
tích chính của Thánh Giá Thật, vốn được lưu giữ tại các thành phố này.
Chỉ sau đó, khi nghi thức trở thành phổ biến, sự bái gối là dấu hiệu của
sự suy tôn, thường được dành riêng cho Thánh Giá Thật, được mở rộng đến
Thánh giá có h́nh Chúa được sử dụng trong buổi lễ.
Trong khi đối tượng thờ lạy hoặc thờ phượng luôn luôn là Chúa Kitô, sự
suy tôn đặc biệt Thánh giá vào các ngày này dường như muốn nói rằng, mặc
dù nhà tạm trống rỗng, tất cả các ảnh khác được che phủ, và Giáo Hội âm
thầm chờ đợi Chúa sống lại, sự hiện diện của Chúa được biểu tượng bởi
h́nh ảnh Thánh giá, mà nhờ đó Ngài đă cứu chúng ta khỏi tội lỗi của
ḿnh.
Bằng cách tập trung vào h́nh ảnh Thánh giá, Giáo Hội, như Louis Bouyer
đă nói, "làm cho chúng ta nhận ra những ǵ không thể được phát hiện bởi
'các quyền lực' đă đóng đinh Chúa Vinh Hiển, chính trên Thánh giá của
Ngài là sự vinh hiển của chúng ta".
(Nguyễn Trọng Đa/ Zenit.org 11-4-2017)